You’re My Best Friend

Today I will write about my girlfriend. This began a long time ago when she asked me write something about her in my blog. I thought it was a joke although she always denied it. Even now I still consider that request a joke but her birthday is coming, so I decide to write anyway.

We have been together for nearly three years. That’s a long time to me. Many things have happened in our relationship and also in our lives. We even live apart at the moment but I hope that we will reunite sooner rather than later. I want to start by talking about what I have learned from her and our relationship.

First thing, I learned what love is. Another thing I learned: a couple can be in a relationship, without love. Love and relationship can exist independently. In fact, most relationships happen without love in the first place and/or love never has chance to develop.

The issue above leads to another aspect of love: the lovers should also be best friends. At least, that’s what I believe. I am not a love expert, or I have been in many relationships but I believe love should be built from friendship. And I think ‘soulmate’ is a better term for ‘lover’. My girlfriend and I are definitely best friends. She’s my best friend. We can talk to each other for hours, we understand each other, we know our weaknesses, our hobbies, our passions, and above all we know that we love each other.

There is one another aspect of love but I do not want to discuss it here. It is a little bit too sensitive 🙂

Let me instead share about one thing that I like about my girlfriend. When we first met, I know she was different from other girls. She appeared to be well-behaved and generally had a good manner. What struck me was I found her actions very natural. In other words, she was genuine. I hate that some people trying to act differently when they socialize. It’s never bad to be polite but you should be a polite person in general, not only in public. That was how she attracted me, three years ago.

I hope that this post will make at least one person happy.

Advertisements

Cảm nghĩ về trường Lương Thế Vinh

Hôm nay sau khi xem xong bóng đá World Cup tình cờ thấy một cái video của một số du học sinh làm để tặng trường LTV nhân dịp trường lên tuổi thứ 25.

Mình cũng không quá quan tâm đến trường Lương Thế Vinh nên giờ mới biết sinh nhật thứ 25 của trường. Kể cũng nát, cựu học sinh mà thái độ chẳng mấy thân thiện. Trong clip các bạn đều cảm ơn thầy cô giáo một cách nhiệt tình (một số bạn có vẻ hơi sến.) Mình cũng thích được nói ra những lời ấy một cách thật lòng, nhưng nói chung là không thể.

Ba năm ở LTV là ba năm mình đang lớn. Công nhận hồi đấy còn bé và ngây thơ. Mình cứng đầu khi không bao giờ chấp nhận việc đi học thêm chỉ để phục vụ thi học kỳ và thi đại học. Mình không hiểu nổi tại sao mình không thể làm bài tập Hoá dù đã đọc sách giáo khoa rất kỹ. Dường như tất cả những gì liên quan đến học đều bị mình xếp xó. Mình chỉ làm hai điều tử tế trong 3 năm cấp 3 là thi đỗ đại học và học Tiếng Anh để đi du học.

Đám bạn trong lớp thì cũng ngô nghê, chỉ khác một điều là chúng nó học bài tốt trên lớp. Nhưng được cái bọn nó sống vô tư, trong sáng đến độ hơi đụt. Mình cảm thấy thoải mái trong cái môi trường ấy. Hàng ngày có lẽ niềm vui được chém gió với lũ bạn rồi làm trò hề vào mỗi giờ giải lao đã giúp thời gian trôi qua nhanh hơn.

Điều quan trọng nhất mà mình hiểu ra ở trường LTV là nỗi khổ bị kìm kẹp. Mình học rất tệ trong ba năm cấp 3. Mình có phần hồi tiếc về điều này. Bây giờ ngẫm lại thì thấy dù có quay lại đi nữa chắc mình vẫn sẽ tiếp tục học tập tồi tệ ở trường. Chương trình phổ thông ở Việt Nam và môi trường ở LTV là quá tồi cho sự phát triển của các học sinh ở độ tuổi thanh thiếu niên. Không khí ngột ngạt trong lớp ở A01 còn làm mình mất hoàn sự tự tin vào bản thân. Tự tin làm sao được khi mình luôn đứng gần bét lớp. Trong mắt bạn bè chắc mình chỉ là một đứa nghịch ngợm, ham chơi và chẳng có mục tiêu gì trong cuộc sống. Mình cũng hiểu ra điều ấy. Mình buồn, muốn thay đổi nhưng lạc lõng và bất lực.

Những lúc ấy mình hiểu rằng trên đời này đạt được những gì mình muốn không dễ chút nào, dù những ước muốn của mình vào cái thời kỳ ấy nó chỉ đơn giản là được học tập một cách tự do và sáng tạo. Nhưng chính mình khám phá ra rằng điều ấy khó nhưng không phải không làm được. Mình đã dừng học Toán Lý Hoá một cách gần như hoàn toàn để chuyên tâm học tiếng Anh chuẩn bị cho các kỳ thi như TOEFL và SAT. May cho mình, ở trong lớp A01 thì đứa nào cũng học Hoá giỏi nên giờ kiểm tra nào mình cũng chép được bài. Bài dễ thì mình chép để được 8, bài nào khó hơn thì mình vui vẻ với điểm 7. Canh bạc ấy có lẽ là bước ngoặt của đời mình đến giờ.

Cuối cùng thì mình cũng có học bổng để đến Mỹ và UT Dallas. Mọi thứ bây giờ rất tuyệt vời. Mình được sống và làm việc một cách tự do thoải mái. Điều tệ nhất chỉ là việc không được về Việt Nam chơi thường xuyên. Nhưng chắc từ nay mỗi năm mình sẽ về một lần.

Để kết bài mình đành phải cảm ơn trường Lương Thế Vinh. Dù nó không quá khác một trại cải tạo hiện đại là mấy (điều này ko hoàn toàn là lỗi của trường, mà còn là hệ thống giáo dục ở VN) nhưng mình đã học được nhiều bài học quý báu cho cuộc đời. Mình hiểu được giá trị của sự khiêm tốn. Mình hiểu được nỗi khổ khi bị mất tự do. Và mình hiểu được một bài học rằng: nếu bỏ ra đủ mồ hôi công sức và hy sinh đủ nhiều, chúng ta sẽ đạt được những gì mà chúng ta muốn.

A note on my last semester

Today I came to the lab for the first time since April. I have suspended my research work at TxACE to focus on my very last final exams in college. My mom’s visit and Real Madrid’s triumph in the Champions League have fueled my procrastination. Well, at least I have watched the classic SICP lectures from 1986 and re-learned computer science from scratch, in part because the CS education I received here at UTD was, well, mediocre. More on Computer Science later.

This summer will be an important one. It is the time when I analyze my shortcomings in the undergraduate years, create new habits to improve my productivity and get a feeling of serious research. To get into the working mode, I will look at the lessons that I learned during the last semester.

1. I cannot do too many things 

Last semester I took six classes. Six classes already indicated a challenging schedule, but a research commitment added to that made it impossible for me to handle. One class among those six was optional in my degree plan– the RF Design course. Yet, the knowledge from the course will be crucial for my research, so I had no choice but to take them all. No surprise that my schedule led to stress and exhaustion. The quality of my work turned sub-par, classes and research included.

I should not blame myself, though. After four years in college I have taken 134 credit hours, all at UTD. I had no credit to transfer from high school; I took neither CLEP nor some courses in local community colleges (because I did not have money to spare). Hence, I had to suffer in the last few months. From now on I will only take TWO classes per semester. Taking more classes only make my life miserable.

Lesson:  To do well, I must do less.

2. Implementation counts, not Ideas

Last semester I had a class called Embedded System. The final project in the class required us to implement a simple ball-bouncing system. The goal was to simulate a ball’s movement under the force of gravity. If the ball collided with some obstacle, it would bounce with velocity based on elastic collision. The idea was simple; the physics was easy to understand (I already learned all the formulas required in high school); the simulation did not even include the collisions between balls. It should be a walk in the park, right?

Not at all. Most teams in my class failed to meet the deadline (me not included, phew). The project, in my opinion, was not easy but definitely not too challenging. So why other students in my class failed?

The first reason was obvious: the quality of students at UTD was far from ideal. They were smart but did not put enough effort into the project. The project’s idea was so simple that anyone who passed freshmen physics,  should do okay, but my classmates struggled also because implementation is hard. An idea may seem straightforward, but we cannot understand it well enough if we have not applied or tested the idea.

I also experienced this difficulty in my research of designing a small array of registers. I had to decide whether using flip-flops or SRAM for the array. I could not make a decision because I never implemented a SRAM-based array before. Although schematics of SRAM circuits, such as 6T SRAM, were widely accessible on the internet, I still could not understand SRAM enough for any meaningful consideration.

Lesson: Idea is nothing without Implementation. (a footnote: an idea is important anyway, I plan to find out how one can generate good ideas in near future.)

3. Focus is (still) a challenge

I am (still) learning to focus. I’m better at focusing now than I was four years ago but I still need a lot of improvement. A while ago, I learned that focus was a trait that can be trained. Like long-distance running, we can improve our focus by forcing us to focus regularly for an extended period of time. But it was only one part of the problem.

I realized that focus was also the product of a chain-reaction. For the flower to grow, we need to kill the weeds. More specifically, we need to remove as many distractions as we can. Facebook, Twitter, Instagram, and other online social networks are obvious distractions. The Internet as a whole provides the greatest distraction I’ve ever known. As I estimated during my junior year, mindless surfing on the internet alone wasted me 2.5 hours in average per day. I feel lucky that I do not have a habit of watching TV (although I need to develop a better habit of reading books.)

During the last year I have deliberately reduced the time I used my laptop during the day. All of a sudden, I found that focusing on a book or a programming exercise was much easier. There did not anymore exist a voice inside told me about some website I needed to check. I was free from worrying about what others updated in their Facebook statuses.

However, I continue to suffer from a desire of multi-tasking. At first it seemed helpful that my brain could care about many things at the same time. Sadly, it did not help me at all. Whenever I was distracted from my work, it took me about 20-30 minutes to regain my focus. That was a huge amount of time since a normal person can fully focus only four or five hours a day.

Lesson: no Internet, no Facebook, no multi-tasking. 

4. Being great may mean being boring

It is easy to spot people listening to music nowadays. In fact, they listen to music every time they can. I love wearing a pair of earbuds on the way to school also. Do you know what happens after I arriving at my office? I tell myself to listen to just one more song, or to finish the current song. I love my songs. Then I listen to ten more songs.

When I take a break from work, I plug my beloved headphone into the laptop to listen to some song again. You know what, then I listen to 1000 songs. My brain wears out by listening to too much music and it asks me to relax even more. I open the browser and … Oh no, it’s too late because I’m already on the highway to hell. Needless to say, I achieve nothing at work after plugging my headphone.

Again, I would like to sum up what I want to avoid to work efficiently: social networks like Facebook, mindless internet surfing, TV, multi-tasking, and smartphone games. All these things create a feeling that they make us more interesting. After all we have various things to do at any given time, so we cannot be boring in the Twenty-First century. You notice what people do most nowadays? Yeah, they are absorbed in some smartphone or tablet screen.

Here is an exercise for me: Fill in the blank

On the road to greatness, there should be no trace of _____ (hints: Facebook, TV, Smartphone, Multi-tasking, etc.)

Lesson: Being great may mean being boring

Vài suy nghĩ sau 4 năm Đại Học

UT Dallas - ECS

 

Cách đây mấy ngày tôi đã làm lễ tốt nghiệp để kết thúc quãng thời gian ở đại học. Bốn năm ở UTD chắc chắn là bốn năm nhiều sự kiện nhất từ bé đến giờ. Tôi đã học được nhiều điều, vấp phải những thất bại khác nhau, trưởng thành hơn về nhiều mặt. Tuy vậy, tôi không nghĩ đây là bốn năm đẹp nhất của cuộc đời mình. Theo tôi nghĩ thì sẽ chẳng bao giờ có năm nào là đẹp nhất cả.

Tôi vẫn không thể quên mấy năm cấp 3 mà đỉnh điểm là năm 2009. Năm đó tôi như một kẻ lạc lối với sở thích đi xe đạp loăng quăng cả ngày lẫn đêm. Một khi cái xe đạp chưa chịu dừng lại thì tôi vẫn cứ đi. Tôi thấy cuộc đời vẫn rất đẹp và bản thân mình còn nhiều điều để làm mặc dù gia đình, thầy cô hay bạn bè chỉ biết đến một thứ duy nhất là những kỳ thi tốt nghiệp hay đại học vô nghĩa.

Mọi thứ giờ đã khác nhiều. Bây giờ tôi không phải chạy trốn vào bóng đêm trên một chiếc xe đạp nữa. Có lẽ đấy là sự thành công lớn nhất sau bốn năm: tôi có thể làm những thứ mình muốn mà chẳng phải sợ hãi ai. Tôi cảm ơn UTD vì điều này. Nhân đây tôi muốn viết về những suy nghĩ sau bốn năm tuyệt vời ở UTD.

Tìm kiếm đam mê?

Tuần trước tôi tham gia một buổi nói chuyện để chia sẻ kinh nghiệm học tập với các bạn Việt Nam khóa dưới ở UTD. Có lẽ thắc mắc lớn nhất của mọi người là làm sao để tìm kiếm đam mê của bản thân, hay cụ thể hơn là một ngành học để giúp mình thành công.

Tôi là người trả lời đầu tiên. Tuy hơn run nhưng tôi vẫn nhấn mạnh được ý của mình là cần rèn luyện một kỹ năng thật tốt trước khi chọn con đường cho mình. Hay nói cách khác, kỹ năng đến trước rồi niềm đam mê sẽ tiếp nối. Tôi còn nói thêm rằng khó khăn là không thể tránh khỏi (và không nên tránh,) chúng ta cần sẵn sàng đối mặt với khó khăn để khám phá ra thứ mà mình thích.

Nhưng lại có một câu hỏi khác: Làm sao để biết được là sau khó khăn ban đầu mình có thực sự thích ngành học đó hay không? Hoặc là nếu rèn luyện kỹ năng rồi nhưng lại thấy mình không thích nó thì sao?  Với câu hỏi này tôi đã không đưa ra được câu trả lời cụ thể nào trong buổi nói chuyện vì có ít thời gian để suy nghĩ. Mấy hôm vừa rồi sau khi nghiền ngẫm thêm tôi cảm giác vấn đề thật ra là: Bạn đã chọn cách nào để vượt qua khó khăn trong việc rèn luyện kỹ năng hay trong học tập?

Nếu đơn thuần bạn học với mục đích đơn thuần là đạt điểm cao và muốn dành càng ít thời gian càng tốt thì rõ ràng bạn đã đi sai đường. Để hiểu sâu một vấn đề phức tạp tốn rất nhiều thời gian. Nó hơi giống với việc tập lái xe đạp, xe máy hoặc ô tô vậy. Chắc chắn lái xe là một việc đơn giản mà ai cũng có thể làm. Nhưng bạn có nhớ những khó khăn khi lần đầu tập xe hay không. Có thể một số người có năng khiếu với lái xe nên không gặp chút khó khăn nào, nhưng ít nhất với tôi thì lần đầu tập xe tương đối khó khăn. Sau khi đi xe ổn rồi thì nhiều người nghĩ lại rồi tự hỏi, tại sao việc đơn giản thế này mà lúc trước mình thấy khó khăn tới vậy?

Kiến thức cũng vậy. Nhiều khi một số khái niệm đơn giản lại khiến chúng ta mất khá nhiều thời gian mới hiểu được. Vì vậy đừng nghĩ bạn được điểm A nghĩa là bạn đã hiểu bài. Đừng bao giờ coi điểm là cái đích để hướng tới nếu bạn muốn tìm thấy sự thích thú trong học tập. Và bây giờ cũng đừng ngạc nhiên nếu một ai đó có điểm rất cao nhưng lại than vãn với bạn rằng họ chẳng có hứng thú gì với việc học.

Con đường ngắn nhất để vươn lên một tầm mới trong học tập là phải nắm chắc  và hiểu sâu kiến thức. Tại sao là ngắn nhất, tại vì cách học hời hợt chỉ giúp bạn được điểm cao, mà điểm cao đơn thuần mà thiếu đi kiến thức chỉ phản ánh một điều là bạn đã phung phí thời gian vô ích mà không bồi đắp gì thêm cho tri thức của bản thân.  Nếu để ý bạn sẽ thấy rằng trong quá khứ bạn đã làm nhiều thứ mà không nắm được bản chất. Ví dụ, có rất rất nhiều học sinh Việt Nam có thể giải một bài toán tích phân mà chẳng hiểu tích phân thực sự là gì và ứng dụng của nó ra sao. Làm việc máy móc thì dễ nhưng hiểu được bản chất thì lại chẳng dễ.

Vì thế hãy bắt đầu đặt các câu hỏi và bỏ công sức ra để tìm câu trả lời cho chúng.  Chẳng có câu hỏi nào là ngốc nghếch cả. Những câu hỏi tưởng chừng vu vơ như “Tại sao ném hòn đá lên nó lại rơi xuống”  đã giúp Sir Isaac Newton thay đổi cả thế giới.

Tôi dám chắc rằng một khi bạn tìm ra được cảm giác thích thú khi giải đáp những thắc mắc mà bạn tự đặt cho mình cũng là lúc bạn đã có một đam mê hay ít ra cũng tạo một niềm vui nào đó cho riêng mình. Hãy nuôi dưỡng niềm đam mê ấy bằng những câu hỏi và những câu trả lời mới.

Đừng tốn công tìm kiếm đam mê của mình. Đam Mê là thứ bạn phải tự nuôi dưỡng.

Giỏi vừa vừa nhiều thứ thì làm sao để biết mình thích gì nhất?

Trong buổi nói chuyện thì có một bạn khác hỏi câu trên. Câu hỏi tuy có vẻ ngu ngơ nhưng lại khá khó để trả lời. Tôi đã nói với bạn rằng để biết mình thích gì nhất là không thể. Cái đó thì không sai nhưng có lẽ đấy không phải là câu trả lời mà người hỏi cần.

Để trả lời cẩn thận hơn thì trước hết tôi nghĩ “giỏi vừa vừa nhiều thứ” là một ấn tượng tồi khi các nhà tuyển dụng đánh giá về bạn. Họ cần một người rất giỏi một thứ hơn là một người có thể làm nhiều việc nhưng làm việc gì cũng kém.

Việc tìm ra được đam mê thì cũng ý tưởng cũng giống như phần đã nói ở trên. Cần bỏ ra rất nhiều công sức và thời gian để nuôi dưỡng một đam mê nào đó. Hãy cứ chọn một thứ mà bạn cảm thấy thích nhất. Thứ gì cũng được, cái này không phải vấn đề cần lăn tăn nhiều. Chỉ cần bạn cảm thấy thích và có thể đầu tư thời gian được cho nó thì chắc chắn đó không phải là một lựa chọn sai.

Nhưng điều cần nói ở đây là cách tiếp cận với khó khăn khi muốn lên trình. Đừng bao giờ bỏ cuộc một cách dễ dàng. Hình tượng mà nói thì nếu con đường bị chắn bởi một bức tường thì hãy cố húc đầu vào tường. Nếu bức tường đổ xuống khi bạn chưa ngã xuống, nghĩa là bạn đã vượt qua được khó khăn mà chưa chết. Mà chưa chết nghĩa là bạn lại tiếp tục bước đi, chỉ khác một điều là đầu bạn đã cứng hơn trước nhiều lần (theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.) Nếu bức tường không đổ mà bạn ngã xuống thì hãy tìm một bức tường mềm hơn để húc. Nếu cảm thấy đau đầu thì hãy tạm nghỉ ngơi rồi sau đó húc tiếp. Điều quan trọng nhất có lẽ là việc bạn tiếp tục húc, chứ không phải tường có đổ hay không. Đó chính là con đường dẫn đến thành công.

Tôi dám chắc rằng bạn sẽ tìm thấy niềm vui nếu thực sự bỏ nhiều công sức để hiểu một môn học nào đó. Nên nhớ rằng bạn hoàn toàn có thể học một môn khác nếu thích, nhưng những kiến thức bạn thu nạp sẽ không bao giờ mất đi (trừ khi bạn học hời hợt.) Và chắc chắn không có kiến thức gì là vô nghĩa.

Nói đi thì cũng phải nói lại. Đừng bao giờ buồn khi bạn thấy mình không thích món gì trong khi lại không muốn bỏ công sức. Chẳng có gì là tự nhiên cả.

Học trên lớp có quan trọng không?

Khi kết thúc buổi nói chuyện tôi có “chém” rằng: Hãy học càng ít lớp càng tốt và dành thời gian để tự rèn luyện bản thân. Câu đó bản chất không sai nhưng tôi muốn nói thêm để trành hiểu lầm. Tôi không muốn nói kiến thức trên lớp là vô ích.

Hãy tiếp tục bám vào logic mà tôi trình bày từ đầu bài viết này. Điều tôi vẫn muốn nhấn mạnh là việc bỏ ra công sức để hiểu bản chất của các vấn đề. Bởi vì khi bạn chưa hiểu bản chất thì hai thứ không hay sẽ xảy đến: (1) bạn sẽ không thấy kiến thức đó thú vị và ý nghĩa vì không hiểu, (2) bạn sẽ khó có thể tiến xa trong ngành học đó vì không áp dụng được các kiến thức cơ bản.

Ý tưởng trên là lý do tại sao chúng ta cần học càng ít lớp càng tốt. Học ít lớp nghĩa là chúng ta có thể đào sâu vào kiến thức. Đây là điều quan trọng hơn rất nhiều việc học nhiều lớp. Nếu chúng ta học nhiều lớp nhưng hời hợt thì đó là sự phung phí về thời gian. Không sớm thì muộn chúng ta sẽ phải học lại các kiến thức đó nếu muốn đi tiếp. Học ít môn nhưng hiểu sâu là cách để đạt điểm cao mà vẫn cân bằng được thời gian tốt nhất.

Tôi phán đoán đây là lý do chính tại sao nhiều người cho rằng học trên lớp không nhiều ý nghĩa như là khi đi làm. Đơn giản vì họ đã không học nghiêm túc khi đến trường. Chỉ có sức ép công việc với khiến họ bỏ công sức ra để học. Đây là sự phí phạm lớn về thời gian cũng như tiền của. Tất nhiên một cách giải thích khác là khi đi làm chúng ta có nhiều thời gian để tập trung vào một việc cụ thể hơn. Nhưng nhìn chung điều quan trọng nhất vẫn là dành thời gian và công sức để tập trung vào việc rèn luyện.

Không có định hướng sau bốn năm đại học?

Đến quá nửa khách mời trong buổi nói chuyện nói rằng họ không có định hướng gì cụ thể cho tương lai. Một số còn nói rằng họ không biết mình thích làm gì. Còn có người quyết định đi học thạc sĩ trong khi thú nhận rằng không có hứng thú với việc học.

Đây là một điều đáng tiếc.

Với tôi định hướng không phải là một kế hoạch chi tiết cho tương lai: mình sẽ làm nghề gì ở công ty nào, mỗi năm sẽ kiếm được bao nhiêu, quyết định đi du lịch ở đâu, lấy vợ rồi để mấy con, vân vân. Định hướng với tôi là sự phát triển bản thân hướng đến một hình mẫu mà chúng ta mong muốn. Có thể chúng ta không thể biết tương lai mình sẽ làm nghề gì, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên biết điều gì làm mình vui vẻ hạnh phúc. Ví dụ như tôi thích giải quyết các vấn đề có ích cho xã hội, thích một lịch làm việc linh hoạt và cộng tác với những người thông minh. Có khá nhiều lựa chọn sẽ làm tôi hài lòng: làm cho một công ty phần mềm như Amazon, một công ty phần cứng như Texas Instruments, làm một giáo sư hay một nhà nghiên cứu chuyên nghiệp. Tôi không chê bất cứ con đường nào.

Điều này có thể giải thích tại sao những người như Steve Jobs, Mark Zuckerberg hay Bill Gates lại thành công đến vậy mặc dù họ không hề có bằng đại học. Có phải họ không hề có định hướng khi học đại học hay không? Rõ ràng họ đã học ít lớp hơn những sinh viên năm 4 như tôi. Nhưng câu hỏi cần đặt ra là: Họ có học ít hơn tôi hay không? Họ có thu nạp ít kiến thức hơn tôi hay không?

Bài học mà tôi rút ra: những người thành công luôn có định hướng, họ luôn tiến về phía trước. Việc tiến lên phía trước như thế nào chỉ là lựa chọn của từng người. Nhưng chắc chắn một điều, họ không phải là những sinh viên tồi gặp may trong con đường sự nghiệp.

Tôi nghĩ vấn đề của nhiều bạn bè Việt Nam là bị xã hội cũng như gia đình áp đặt vào một mục tiêu duy nhất là kiếm việc (và kiếm tiền.) Với nhiều người, điều tồi tệ nhất không phải trở thành một sinh viên kém về tri thức, mà là một sinh viên vô dụng — tức vô công rồi nghề. Nếu không kiếm được việc thì cũng phải làm cái gì đó để có thể ghi vào resume. Và họ quên luôn rằng việc chính của mình là học và rèn luyện.

Hãy suy nghĩ đơn giản thôi. Nếu chúng ta có kỹ năng tốt và đáp ứng được với yêu cầu của công việc, chúng ta nghiễm nhiên được tuyển. Ngược lại, trong trường hợp chúng ta không đáp ứng được nhu cầu, chúng ta bị loại. Đây là điều rất dễ hiểu. Tại sao nhiều người lại bỏ quên mất việc nâng cao kiến thức và kỹ năng, mà lại đầu tư vào các hoạt động ngoại khóa với mong muốn làm đẹp hồ sơ?

Các hoạt động ngoại khóa chủ yếu lôi cuốn với hai lý do chính: (1) Dễ làm, (2) Vui vẻ. Tất nhiên tôi không muốn quy chụp tất cả các hoạt động ngoại khóa. Tôi chỉ muốn nói về các hoạt động tôi quan sát được mà thôi. Điều đáng nói là những việc vừa vui vẻ vừa dễ làm lại thường không đem lại lợi ích gì về mặt phát triển năng lực. Giống như khi bạn tập chạy, nếu mỗi ngày bạn chỉ chạy 1km để ngắm cảnh thì có lẽ không bao giờ bạn chạy được 20km cả. Chúng ta cần những thử thách và thất bại để vươn lên. Vì thế chỉ nên coi các hoạt động đó như là một hình thức để giải trí, kết bạn hơn là một hoạt động có thể tạo điểm nhấn cho hồ sơ.

Do đó nên khi cảm thấy mình chưa vươn đến trình độ mong muốn, chúng ta cần thu mình lại để bình tĩnh nhìn nhận lại bản thân. Điều quan trọng nhất là lúc này là kiên nhẫn và tiến lên, chậm mà chắc, từng bước nâng cao các kỹ năng. Đây là một quá trình không quá đẹp đẽ như là việc bạn tham gia hoạt động ngoại khóa (với suy nghĩ vui chơi có thưởng.) Hãy làm nobody một thời gian và rồi bạn sẽ trở thành somebody.

Nhưng điều quan trọng hơn là tìm thấy niềm vui từ những thử thách trong cuộc sống. Còn gì tuyệt vời hơn khi bạn cảm thấy việc học thú vị và việc làm của mình có ý nghĩa với mọi người.

Chán ghét các danh hiệu và Giấc mơ

Hôm trước tôi tham dự Honors Convocation để nhận huy chương trao cho các sinh viên tốt nghiệp xuất sắc sau bốn năm học. Tôi đã được trao nhầm huy chương. Thật ra tôi chỉ tốt nghiệp loại Magna Cum Laude nhưng họ vẫn trao cho tôi huy chương cao nhất, Summa. Điều này cũng làm tôi hơi thất vọng vì trong thâm tâm tôi biết mình đã từng rất muốn danh hiệu cao nhất để bằng bạn bằng bè. Nhưng mặt khác, tôi cảm thấy hài lòng với  điểm số không hoàn hảo của mình. Tôi hiểu rằng mọi thứ sẽ còn tồi hơn nếu tôi đạt được tất cả những gì tôi muốn (một cách dễ dàng.)

Ngồi trong buổi lễ tôi cảm thấy trống rỗng. Bốn năm đầy sóng gió như vậy mà người ta chỉ tôn vinh vì một con số (điểm) vô hồn. Tôi nhớ đến những lớp tôi chẳng học hành gì tử tế mà vẫn được A.  Tôi cảm thấy xấu hổ nhiều hơn là tự hào khi học gạo vội vã cho một bài kiểm tra nào đó. Tôi buồn khi mình không hoàn thành một project mà tôi đã bỏ nhiều công sức hơn là đạt điểm xấu trong bài kiểm tra. Những điều đó làm lòng tôi dịu đi đôi chút. Ít ra tôi cũng không quên được những thứ mà tôi cần nhớ. Tôi hiểu rằng hạnh phúc của tôi không đến từ những thứ trần trụi như điểm số, danh hiệu hay tiền bạc.

Và rồi người ta vinh danh một sinh viên, người được coi là vừa học giỏi vừa cống hiến nhiều cho trường. Người ta bắt đầu nói đến các thành tích của cô ta. Nào là làm thủ quỹ cho hội A, phó chủ tịch hội B, đến thăm trẻ em khuyết tật ở nước C, làm đại sứ cho hội D, tham gia hoạt động E, đạt giải F, vân vân và vân vân. Đã từ lâu tôi vốn rất ghét những thứ người ta dùng để làm màu cho résumé. Vì thế nên tôi thất vọng khi nghe đến những điều đó. Tôi hiểu rằng chính nhà trường và xã hội cũng cổ súy cho hình ảnh  một sinh viên “năng động”: chém bão, cày điểm, cộng với những hoạt động xã hội thiếu điểm nhấn.

Ngay chiều hôm đó tôi tiếp tục được nghe một bài phát biểu của một sinh viên khác cùng ngành, có lẽ cũng nằm trong top những học sinh viên xuất sắc của trường. Có lẽ đó là một trong những bài phát biểu chán nhất tôi từng được nghe trong vài năm trở lại đây. Nó đơn giản là một bài văn mẫu thiếu cảm xúc. Trong bài người nói nhấn mạnh đến vài thứ như “all-nighter”, “copy homework” với thái độ bình thản đến ghê người. Tôi chẳng biết những điều đó có nhất thiết phải là một phần không thể thiếu ở đại học hay không.

Tồi tệ hơn là bài phát biểu chẳng có lấy một lời về những khó khăn trong học tập, những trăn trở trong quá trình thu nhận kiến thức. Và cũng chẳng có đề cập nào đến những hoài bão trong cuộc sống.  Trong buổi nói chuyện Talk Seniors hôm trước cũng có vài người nói rằng họ không có ước mơ gì to tát cả. Họ đơn giản muốn sống, kiếm việc và kiếm tiền. Điều đấy không xấu nhưng tôi thì khác.

Tôi thích mơ. Trong khi chờ đợi để nhận bằng tôi càng chắc chắn về giấc mơ của mình:

Let me show you I can do something that nobody else on the planet can do.

Thực sự thì tôi chẳng biết mình có làm được điều này hay không. Rất có thể chỉ một hoặc hai năm tới thôi tôi sẽ thất bại trên con đường khoa học.

Nhưng chẳng sao cả, hạnh phúc với tôi vẫn không phải là một cái đích nào đó. Thất bại hay thành công chỉ mang tính thời điểm. Chúng ta luôn có quyền lựa chọn: dừng lại hay bước tiếp.